Arsenal dưới thời HLV Wenger là một đội bóng có bản sắc và điều tuyệt vời hơn là họ có thể đứng trên đỉnh cao với bản sắc của chính mình. Một đội bóng có lối đá tốc độ, cầm bóng chắc, chuyền bóng nhịp nhàng đó chính là thương hiệu của Arsenal-Wenger.
Để làm được điều này Giáo Sư đã tạo ra một cái lõi trung lộ uyển chuyển cho đội bóng. Sự vận hành của lõi này đảm bảo cho Arsenal duy trì được bản sắc độc đáo của họ.
Ban đầu lõi đó bao gồm những cái tên 'huyền thoại' như Pat Vieira, Pires, Ljungberg và Bergy (đá hộ công) với xu hướng đã rộng 2 cánh tận dụng toàn bộ chiều rộng không lớn của sân Highbury.
Sau thời đại đó Giáo Sư đã tạo ra một bộ lõi khác với Cesc, Hleb, Rosicky và Van Persie (đá hộ công) có xu hướng đá bó vào trung lộ với nền tảng là giữ vững cự ly đội hình.
Sau đó họ lại triển khai một bộ khung khác (lần này đã chuyền qua mô hình 4-2-3-1) với Cesc - Nasri - Arshavin.
Nhưng cùng với sự ra đi của Cesc (cùng với Nasri ít quan trọng hơn), Arsenal trong 2 mùa bóng gần đây nhất đã hoàn toàn thay đổi lối chơi của mình.
Ở mùa 2011-2012, họ sống 'nhờ' những đường chuyền 'hiểm' tầm xa của Song và khả năng ghi bàn 'kiệt xuất' của Van Persie để cán đích Top 4.
Mùa bóng 2012-2013, khi Van Persie bị 'cướp' nốt thì họ chỉ có thể cán đích ở vòng cuối cùng hơn Spurs của 'super Bale' 1 điểm nhờ chuỗi trận cực kỳ kiên cường ở hàng phòng ngự (với sự tái hồi sinh triết lý phòng ngự tập thể).
Cán đích Top 4 nhưng có thể nói Arsenal đã đánh mất chính bản sắc của mình.
Khi Cesc ra đi, bản hợp đồng Arteta những tưởng là một sự thay thế nhưng quả thật anh không đó ở vị trí của Cesc. Mùa bóng tiếp theo Cazorla đến. Đến lúc này có thể nói cái giá mà Arsenal có được Cazorla là hết sức đặc biệt về khả năng tìm người và trả giá. Cazorla đã rất tuyệt ở vị trí tiền vệ công mà Cesc để lại. Anh có khả năng cầm bóng tuyệt vời qua người tốt nhưng ở khía cạnh chuyền bóng và điều phối thế trận anh chưa ở tầm của Cesc.
Nhìn tổng thể, từ đầu mùa Arsenal săn toàn tiền đạo (Suarez, Higuain và Rooney), cùng lúc họ cũng săn tiền vệ phòng ngự (Luiz Gustavo) hay cầu thủ chạy cánh (Di Maria) nhưng hàng 'độc' thì toàn là tiền đạo thứ dữ trong đó Suarez và Rooney tuy đá tiền đạo nhưng đều có xu hướng đá lùi vừa ghi bàn vừa kiến tạo lối chơi. Không ai nghĩ là Giáo Sư sẽ đem về một tiền vệ công 'thứ thiệt' trừ trường hợp 'hồi gia' của Cesc.
Nhưng Giáo Sư đã làm bất ngờ tất cả.
Lý thuyết của thành công bao gồm 2 hướng chính - củng cố điểm yếu (khiến điểm yếu mạnh hơn), hoặc tăng cường điểm mạnh (lấy mạnh bù yếu). Trong đó để đạt đến đỉnh cao thì tăng cường điểm mạnh lên đến mức 'ly kỳ' chính là then chốt.
Một ví dụ rõ ràng là Barca, họ từng có Yaya Toure - một cầu thủ tiền vệ phòng ngự hết sức tài năng (ít ra là so với Busquet về mặt phòng ngự), nhưng họ đã bỏ đi không dùng vì lý do họ cần mẫu tiền vệ phòng ngự có khả năng phối hợp nhịp nhàng để gia tăng sức mạnh tiki-taka. Một cầu thủ tiền vệ phòng ngự tài năng khác như Masherano hay Song cũng chỉ dùng đã đa năng.
Trong lần này Giáo Sư thay vì chọn một tiền vệ phòng ngự hoặc đa năng tốt (thực tế ông hoàn toàn có khả năng mua Fellaini nếu muốn) nhưng ông đã chọn việc gia cố hàng tiền vệ để tìm lại bản sắc ngày xưa.
Có thể nói, Arsenal lúc này sẽ phòng ngự với Arteta hoặc Flamini mà yếu tố then chốt không phải là xoạc bóng mà là chọn vị trí và áp sát, những hậu vệ phía sau sẽ đóng vai trò cắt bóng. Tiền vệ đa năng lúc này Ramsey tỏ ra rất đáng tin cậy trong cả công và thủ, Wilshere vẫn rất tích cực (dù vấn đề lúc này là rất e ngại chấn thương). Cazorla sẽ đá cánh trái, nơi khả năng xoay lừa cùa anh sẽ phát huy tối đa, tốc độ của Walcott sẽ là mối hiểm họa liên tục.
Vấn đề chỉ còn là ai sẽ đá trên mũi đinh ba của hàng tiền vệ. Trong trận Spurs, Rosicky đã làm rất tốt vai trò này. Với Ozil, tiền vệ có số đường chuyền kiến tạo số 1 châu Âu 3 mùa bóng gần đây sẽ là một bảo chứng chắc chắn.
Với Ozil, niềm tin không chỉ trở lại mà hơn nữa nó còn giúp Arsenal đi tìm lại bản sắc của ngày hôm qua.
Có một vấn đề hết sức tế nhị về trường hợp của Ozil là vì sao không ai 'phát hiện' ra anh trước đó đặc biệt là Mourinho, người hết sức trọng dụng anh thời ở Madrid (dù ông đã cố 'dìm hàng' Mata và cuối cùng đã 'cướp' mua Wilian với Spurs chứ không mua Ozil), Man Utd cũng 'săn' hết tiền vệ công này đến tiền vệ công khác mà cũng không 'nhận ra'. Vấn đề là cách đây một tuần, ai nhận ra Ozil sẽ được 'bán' bao gồm cả chính anh?
Thương vụ Bale những tưởng sẽ cướp chỗ của Di Maria nhưng sự chói sáng của ngôi sao 'nội địa' Isco đã bất ngờ khiến Ozil thấy rằng mình trở thành người thừa ở Madrid. Chính phong độ đầu mùa của Isco đã khiến Ozil thay đổi quan điểm và thời điểm nhạy cảm anh bất ngờ có mặt trên thị trường (2-3 ngày trước), Giáo Sư đã nhanh chóng nhận ta cơ hội và ra tay.
Đến lúc này chúng ta có thể yên tâm phần nào về con đường tìm lại bản sắc của Arsenal với một sự bắt đầu mới!
Ghi chú: Có một bình luận về mua sắm mùa hè như sau - Man Utd đã tìm được một tiền vệ đa năng bậc nhất, Arsenal có một tiền vệ tài năng nhất còn Spurs có tiền vệ số một về giá trị kinh tế (... rẻ nhất)!
Thứ Tư, 4 tháng 9, 2013
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
